Sáng tác: Minh Châu
Hò ơ... Đất miền Nam thênh thang sông nước. Vung mái chèo ta ngược về đây. Đồng hoang gió lộng nơi này. Bàn tay dầu dãi ơ... Hò ơ... bàn tay dầu dãi nên ngày phồn vinh
Thương lắm con đò thương quá câu hò. Gió về Tiền Giang ai hát vui ngày thái bình. Sống cồn Hậu Giang nuôi đất nuôi đời ái tình. Từ Đồng Nai gió qua Bến Thành. Đồng chua nay hóa đất tươi mỡ màu. Tha2nh Gia Định xưa nay phố thị phồn vinh. Biết bao bàn tay vun đắp ruộng đồng. Chốn xưa còn vang khúc hát phương Nam hành. Vui chí tang bồng, con sáo băng đồng. Xuống vùng Cần Thơ ghé bến Ninh Kiều mơ màng. Tới rừng Cà Mau đất U Minh ngàn năm dãi dầu. Về Gò Công Mỹ Tho xuôi dòng, Trà Vinh xuống Sóc Trăng nước dâng trên đồng. Lời thơ Lục Vân Tiên nhớ Đồ Chiểu xưa. Thất Sơn cùng Ba Thê đứng giữa trời. Soi bóng dòng Vĩnh Tế nhớ bao sức người.
Từ miền xa ta tới đây, ba trăm năm nắng mưa không ngại
Đôi chân ta bước qua tháng năm dài
Từng bàn tay ta đắp xây, thiên nhiên giang cánh tay nơi này
Đưa nhau ta tới đây sum vầy
Từ đồng hoang, nên áo cơm, em theo anh tới đây xây đời
Ta bên nhau khó khăn cũng không rời
Rồi ngày nay, thêm đắm say, Quê hương qua gió dông thăng trầm,
Tương lai đang chứa chan xanh mầm
Nay tới Sài Gòn sông phố vuông tròn
Vũng Tàu Hà Tiên biển xanh mời chân lữ hành
Mỹ Thuận cầu giăng cáp nghiêng mình trên đất lành
Vượt trùng dương ghé qua Côn Đảo,
Mầm xanh sức sống nay xoá đi gông xiềng
Về thăm Phú Quốc no ấm đời bình yên
Cát Tiên rừng xanh như chốn tiên bồng
Cây trái miền Nam nghe lúa reo trên đồng
Thương lắm câu hò, thương quá con đò
Nước dòng Cửu Long thơm ngát vui ngày thái bình
Sữa mẹ phù sa nuôi đất nuôi đời ái tình
Người về đây sáng trưa giang hà
Đàn con trung dũng chân đất đứng giữa trời
Hò xự xang xê cống câu hát vọng cổ xưa
Tới đây cùng dọc ngang với bao người
Cho thoả lòng tung chí gái trai một đời.